Giới thiệu bản thân

Ảnh của tôi
Đang trong thời gian tự kỉ

Thứ Năm, 26 tháng 9, 2013

Tự Kỷ

Đau !
Nỗi đau không tả 
Đắng !
Cả lòng nuốt lệ vào trong
Chua chát sao ... Tấn tuồng nghiệt ngã
Gỉa lả cười .. nghe sức sống héo mòn 

Ha ... Ha ... Ha

Cười cuộc đời xảo trá 
Người với người sao lỡ bạc tình nhau !

Oriole

Kiếp người biết thời quá ngắn 
Cớ sao chút cay đắng lên nhau ?
Tình nào để được bền lâu ?
Duyên nào để được bạc đầu chữ duyên 

Biết thói đời khó lường mọi chuyện 
Qủy hay thần ẩn hiện ai hay ?
Để ai nghiệt ngã qua ngày 
Nặng nề kỉ niệm đọa đầy tương lai

Hỏi đêm đêm chỉ biết dài
Hỏi ngày - ngày chỉ biết hoài nắng mưa ?
Hỏi ai đi sớm về trưa
Hỏi người còn chớm tình xưa ai về 
Lang Thang


Nghe xót xa dâng lên tròng mắt
Nghĩ chữ tình sớm tắt thế sao ?
Lòng nghe chua chát nghẹn ngào
Khi xưa tình hứa với bao hẹn thề

Gio nghĩ lại tái tê lòng dạ
Trách sao đời trái phải đổi thay
Con người lòng dạ đâu hay
Vì tiền mà .. bạc ...nhạt phai câu tình 

Hận sao cái nỗi mình nhu nhược
Nín nhịn lòng để được sống yên
Ai ngờ thế sự đảo điên
Người nay đổi khác ... tình duyên nhạt màu 
Oriole

Khi đường đời chung đôi đã chán
Trăm nghìn cớ ly tán cũng ra
Dù cho ai có thiết tha
Chỉ là tát biển sao qua vô tình

Một mình đến chân trời vô định
Khóc cười j cái bệnh của đời
Tin chi miệng lưỡi của người
Yêu chi bản ngã với mười điều tham

Đâu là hướng kim chỉ nam
Hay rồi lại lạc dưới hàm quỷ ma

Lang Thang 


Tình đã hết nhưng còn trách nhiệm
Mặc nỗi đau xâm chiếm từng ngày 
Cuộc sống ai hiểu ... Ai hay !
Bao nỗi trăn trở kiếp này phải mang

Chia ly ư ... Dễ dàng quá vậy ?
Không em à ... đầy rẫy trái ngang
Lỡ lòng nào xé vỡ tan
Mầm non mới nhú lỡ tàn được sao ?

Em ơi ! Nhiều lắm nỗi đau
Đời nhiều ngang trái ngày sau đang chờ 
Oriole